Lời kết fic “Tình yêu trái mùa”

Lời kết

( Author: Hari + Thục)

 

Tôi đã đi hết quãng đường gần hai năm dài của “Tình yêu trái mùa”. Đây là một câu truyện không hoàn hảo, là câu truyện mà khi bạn đọc một mạch từ đầu đến cuối sẽ thấy rất nhiều sự thay đổi của tôi, cũng như Băng Thục. Con người đều phải lớn lên, phải thay đổi, và tôi trong thời gian viết “Trái mùa” cũng thế. Tôi thay đổi rất nhiều trong cách hành văn, lối suy nghĩ và cả cách sắp xếp tình huống. Đôi khi tôi nói với Thục rằng tôi muốn ngừng cái xót xa của fic lại, nhưng nàng ấy lại không đồng ý. Mà tôi cũng thấy rất đúng. “Tình yêu trái mùa” ngay từ đầu cái tên của nó đã ngập trong sự trái khoáy, đau đớn, nên nếu tôi dừng cái xót xa của họ để bước sang một bước ngọt ngào thì quả là quyết định rất bốc đồng và dại dột. Vì thế, tôi vẫn giữ cái đau ấy đến tận cuối cùng…

Có một khoảng thời gian “Trái mùa” đã mém nữa bị đình trệ vì tôi gần như không biết phải làm cách nào để giải quyết vấn đề. Vì bị chuyển tay tác giả nên tôi đã không thể bộc lộ được hết những gì Băng Thục muốn gửi gắm qua fic, mà lại viết theo hướng mới. Tôi bàn với Băng Thục về cốt truyện, về phần “hồi tưởng” dài quá sức. Thể loại mới này có lẽ hơi quá sức chúng tôi. Còn tôi đã bị cái tính logic và cảm xúc cá nhân chi phối quá nhiều, tôi quan tâm nhiều đến một vài chi tiết rồi lại bỏ đi vài thứ còn lại, chấp ghép, dẫn truyện đến một lúc để cho phần “flashback” quá kéo dài. Chính tôi cũng phải công nhận là tôi bị đuổi ở phần đó. Nhưng tôi đã rất mừng vì nó cũng đã đi về đúng hướng.

Trong “Tình yêu trái mùa”, nếu ai hỏi tôi thích nhân vật nào nhất thì tôi sẽ trả lời là Shim Changmin. Ngay từ đầu khi Thục tạo ra hình tượng của Shim Changmin đã gây cho tôi rất nhiều thích thú. Có thể vì nó có chút thú vị, nhưng tôi thích Changmin cũng vì cái cách mà hắn thương Jaejoong. Không hiểu vì sao tôi lại có cái cảm giác thích như thế, thật khó mà lý giải được. Còn về hai nhân vật chính. Tôi cũng không biết phải nói thế nào về họ. Kim Jaejoong thì cái ngốc nghếch cái cố chấp của cậu, vì người đàn ông đó chịu đựng mà yêu thương. Nhưng yêu rồi thì thế đấy, cậu chỉ lặng lẽ ở bên Yunho. Khi tôi nhận làm beta cho Băng Thục những phân đoạn đầu của fic, khi đọc qua về Jaejoong tôi đã rất đau lòng, tôi liên tục bảo con người này ngốc đến này sao? Nhưng ngẫm lại câu đầu của phần Summary “Ừ, thì là đau nhưng vẫn ngốc nghếch níu giữ”, tôi lại cảm thấy trong câu truyện này hướng từ đầu Kim Jaejoong đã là người chịu thiệt thòi rồi. Còn về Jung Yunho trong fic? Tôi không ghét anh ta, có lẽ một phần nhiều là do sự ích kỉ của một đứa bias Yunho như tôi. Tôi thấy thương anh ta, vì chính anh cũng yêu nhiều lắm. Ngay từ đầu câu truyện đã đi theo hướng kể của Jaejoong nên Yunho vẫn tùy vào người đọc suy nghĩ, đến tận cuối cùng tôi mới hướng theo Yunho mà kể. Con người như anh trong xã hội này không thiếu, hơn nữa còn rất nhiều. Tôi luôn muốn tạo nên cho fic mình những con người gần nhất với thực tế, nên một người đàn ông có thể đánh đổi vì tham vọng của mình như Yunho không ít. Nhưng không có nghĩa là anh ta không biết yêu, chỉ là anh ta yêu không khéo. Anh đã không biết sắp xếp tất cả sao cho hợp lý mà cứ để những chuyện ngoài lề ảnh hưởng lên cuộc sống riêng của mình. Nói thế này có chút giống tôi bênh Yunho nhỉ? Dù gì thì tôi vẫn chấp nhận rằng anh có chút đáng ghét thật.

Dong dài, lan man đủ rồi. Sau tất cả tôi chỉ muốn nói lời cảm ơn tới tất cả các bạn đọc đã theo tôi trong những năm vừa qua, dõi theo tôi từng bước thay đổi của tôi, chấp nhận những câu truyện tôi tạo ra. Tôi biết tôi vẫn chưa hoàn thiện về nhiều thứ và những câu truyện tôi tạo ra không đến mức là đặc sắc, nhưng tôi luôn đặt tâm huyết, tình yêu của mình vào từng câu truyện. “Tình yêu trái mùa” đã theo tôi qua từng chặng đường của hai năm vừa qua, nên với tôi fic này luôn có một vị trí đặc biệt, đôi khi muốn bỏ nó đi nhưng lại không nỡ bỏ. Có lẽ tôi cũng bị cái tính cố chấp như nhân vật trong fic mất rồi.

Lời cảm ơn, và lòng trân trọng của tôi đối với mọi người thật sự rất nhiều. Tôi chỉ có một mong muốn nhỏ là các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ cho tôi. Điều đặc biệt là hãy luôn giữ tình yêu và niềm tin của mình với đôi tình nhân YunJae nói riêng cũng như năm chàng trai của chúng ta nói chúng nhé.

Một lần nữa xin cảm ơn! Tôi đã hoàn thành thêm một longfic nữa rồi ^.^ Thật sự rất hạnh phúc và cũng đầy cảm xúc đan xen khi tôi nhìn thấy chữ “Hết” cuối fic. Hy vọng các bạn đã có một khoảng thời gian thật tốt với “Tình yêu trái mùa”, mong fic đã đem lại cho các bạn nhiều cảm xúc.

Tôi vẫn yêu, vẫn tin và vẫn tiếp tục viết.

Tôi yêu tất cả.

Hari Jung.

5:45 PM, 14/7/2014, HCM city

 

==================

 

 

Đúng là chỉ có đứa con mình tạo ra, mình mới thấu hiểu mới đồng điệu cùng được. Bỏ dở fic từ chap10 rồi nên giờ phải đi đọc lại từ chap 10 tới giờ nên hơi mất thời gian.

Nhận xét về nội dung và nhân vật trong Fic. Thực ra tôi còn muốn đặt TYTM vào bầu không khí u ám hơn, bế tắc hơn nữa kia. Đến mức có thể đùng một cái cả hai sẽ phải chia tay trong nước mắt, một cái kết BE kia kìa. Chứ ko phải là cái kết HE như thế này đâu, nhưng ngẫm lại… nếu còn có tình cảm thì sao phải chia tay? Thế nên cái kết của Hari hợp lí rồi, không bàn nữa. Còn về nhân vật Jaejoong, ngay từ đầu đã là nhân vật cố chấp, nhu nhược, ương bướng, nhẽ ra phải đưa nhân vật SCM vào để đẩy tính cách của nv Jaejoong trở nên kiên cường, mạnh mẽ, bản lĩnh hơn. Nhưng có lẽ điều đó ko thực hiện được vì mớ tình tiết rối bồng bông kia.

Tôi thích nhân vật Kim Jaejoong lắm, lí do cũng đơn giản thôi. Vì KJJ là chính nội tâm của tôi, hèn nhát, nhu nhược, nhưng không yếu đuối và rất tự trọng. Trên thế gian này không thể cứ viễn vông rằng cuộc đời này ngập tràn màu hồng được, càng không thể cho rằng có tình yêu là tất cả được. Muốn tồn tại được, tình yêu không phải là điều duy nhất mà còn có những yếu tố khác tác động vào. Như địa vị, như xã hội, như quyền lực, như tiền tài. KJJ có lẽ rất yếu đuối trong fic nhưng lại mạnh mẽ với tình yêu của mình, không chối bỏ, không bỏ cuộc, không trốn tránh, yêu và yêu cho tới cuối cùng. Một KJJ bất chấp và cố chấp như thế, chính tôi còn cảm thấy thương xót và cay đắng thay.

Còn JYH, nhân vật này cũng là một nhân vật khá tâm đắc của tôi và qua tay Hari thì nhân vật này càng tỏa sáng hơn nữa. Đọc 1 lượt cmt của các bạn mắng chửi JYH của tôi, tôi lại thấy xót xa lắm. Bởi vì tất cả những điều JYH làm là vì ai? Chẳng phải vì 1 KJJ hay sao? Đứng ở vị trí trên cao ấy, JYH phải tàn nhẫn như thế nào, phải lạnh lùng như thế nào, phải mệt mỏi như thế nào, phải cô đơn như thế nào? Vậy mà JYH không sống cuộc đời của chính anh, anh sống vì KJJ, tồn tại vì KJJ. Cả đời phấn đấu của anh, chấp nhận những ánh mắt cay đắng của người anh yêu thương nhất chỉ vì muốn giành hết tất cả cho KJJ. Đó là chấp niệm của riêng JYH! KJJ là chấp niệm của JYH!

Đấy, là tất cả những gì tôi muốn nói về TYTM và nhờ có Hari tất cả mới đc bộc lộ ra hết như thế này, hơn nữa còn rõ ràng hơn mạch lạc hơn. Tình yêu không thể chỉ là yêu, mà còn là đấu tranh, là sinh tồn, là sự cộng hưởng giữa hai cá thể bấu víu vào nhau để tồn tại.

Kết thúc rồi, Longfic đầu tay tôi mở đầu và Hari kết thúc. Cảm ơn vì Hari đã hoàn thành nó, cảm ơn mọi người đã ủng hộ “Tình yêu trái mùa”.

Băng Thục

23/7/2014, Tp HCM

One thought on “Lời kết fic “Tình yêu trái mùa”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s